Cổ tích Việt Nam

Trương Chi Mỵ Nương

8 lượt nghe

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven sông, có một chàng trai tên là Trương Chi. Trương Chi không may mắn có vẻ ngoài ưa nhìn, nhưng bù lại, giọng hát của chàng thì mê hoặc lòng người. Mỗi khi Trương Chi cất tiếng hát, những khúc ca của chàng bay bổng theo làn gió, lướt trên mặt sông êm ả, len lỏi vào từng ngõ ngách, chạm đến trái tim của mọi người.

Cách đó không xa, trong một căn biệt thự nguy nga tráng lệ, sống một cô gái xinh đẹp tuyệt trần tên là Mỵ Nương, con gái của một vị quan lớn trong triều đình. Mỵ Nương sống trong nhung lụa, được bao bọc bởi sự giàu sang phú quý. Cô có một tâm hồn trong sáng, nhưng chưa từng phải đối mặt với những nỗi buồn hay khó khăn trong cuộc sống.

Một buổi chiều nọ, khi Mỵ Nương đang thêu thùa bên cửa sổ, nàng bỗng nghe thấy tiếng hát du dương từ phía dòng sông vọng lại. Giọng hát ấy trong trẻo, mượt mà như tiếng suối chảy, lại trầm bổng, tha thiết như tiếng lòng của ai đó đang kể chuyện. Mỵ Nương bị cuốn hút ngay lập tức. Nàng nhắm mắt lại, tưởng tượng ra một chàng trai khôi ngô, tuấn tú đang ngồi thuyền và cất tiếng hát tuyệt vời ấy. Từ đó, mỗi ngày, Mỵ Nương đều ngóng trông tiếng hát của Trương Chi, và nàng đã phải lòng giọng ca ấy lúc nào không hay.

Lòng tương tư cứ lớn dần, Mỵ Nương ngày càng tiều tụy, ốm yếu. Cha nàng lo lắng vô cùng, hỏi han mãi mới biết con gái mình tương tư một chàng trai có giọng hát hay trên sông. Vị quan liền cho người đi tìm, và chẳng mấy chốc, Trương Chi đã được đưa đến gặp Mỵ Nương.

Khi cánh cửa mở ra, Mỵ Nương háo hức ngước nhìn. Nhưng ôi, hình ảnh mà nàng thấy lại khác xa với những gì nàng đã tưởng tượng. Trương Chi không hề tuấn tú như nàng hằng mong ước, mà ngược lại, có vẻ ngoài rất đỗi bình thường, thậm chí là hơi thô kệch. Mỵ Nương bỗng cảm thấy hụt hẫng và có chút thất vọng. Nàng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Trương Chi.

Trương Chi nhìn thấy ánh mắt và cử chỉ của Mỵ Nương, trái tim chàng tan nát. Chàng hiểu rằng tình yêu của mình là vô vọng. Với nỗi buồn sâu thẳm, chàng lặng lẽ trở về căn nhà nhỏ bên sông. Nỗi đau ấy quá lớn, khiến chàng không thể nào nguôi ngoai. Chẳng bao lâu sau, Trương Chi trở nên yếu ớt, thân thể dần hòa vào dòng nước sông, tan biến đi như một giấc mơ buồn. Để lại sau lưng một khối ngọc quý sáng lấp lánh như kết tinh từ chính tấm lòng chân thành và tiếng hát của chàng.

Người dân tìm thấy khối ngọc và một người thợ tài hoa đã khéo léo chế tác nó thành một chiếc tách uống trà vô cùng đẹp đẽ. Chiếc tách ấy lung linh, huyền ảo, như chứa đựng cả linh hồn của dòng sông và những khúc ca của Trương Chi. Vị quan lớn nghe danh, bèn mua về làm quà cho Mỵ Nương.

Mỵ Nương rất thích chiếc tách. Mỗi khi uống trà, nàng đều ngắm nghía vẻ đẹp tinh xảo của nó. Một ngày kia, khi nàng rót trà vào, bỗng nhiên, hình ảnh Trương Chi với gương mặt buồn rười rượi, cùng với tiếng hát tha thiết của chàng, hiện lên rõ ràng trong làn nước trà trong vắt. Lúc này, Mỵ Nương đã trưởng thành hơn, nàng không còn bận tâm đến vẻ ngoài nữa. Nàng nhìn thấy được nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt chàng, cảm nhận được tình yêu chân thành mà chàng đã dành cho mình. Một giọt nước mắt hối tiếc, thấu hiểu và thương cảm khẽ lăn dài trên má Mỵ Nương, rơi tõm vào trong chiếc tách.

Kỳ lạ thay, ngay khi giọt nước mắt ấy chạm vào, chiếc tách ngọc bỗng tan chảy ra, hòa vào dòng trà, biến mất như chưa từng tồn tại. Mỵ Nương ngỡ ngàng, nhưng trong lòng nàng không còn sự hụt hẫng, thay vào đó là một cảm giác bình yên và một bài học sâu sắc về tình yêu thương.

Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng vẻ đẹp bên ngoài không quan trọng bằng tâm hồn và tài năng bên trong. Hãy biết yêu thương, trân trọng những điều tốt đẹp từ trái tim, và đừng bao giờ vội vàng đánh giá một người qua vẻ bề ngoài con nhé. Giờ thì ngủ ngoan, mơ những giấc mơ thật đẹp nha con gái/con trai của mẹ!