Ngủ ngoan nhé bé yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể con nghe một câu chuyện thật hay về sự thông minh và lòng dũng cảm nhé.
Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ, có một chú Hổ dũng mãnh, oai phong lắm. Hổ ta rất tự tin vào sức mạnh của mình, Hổ nghĩ mình là chúa tể rừng xanh, không ai sánh bằng.
Một hôm, Hổ đi loanh quanh và nhìn thấy một chú Trâu to khỏe đang kéo cày giúp bác Nông dân. Hổ lấy làm lạ, vì bác Nông dân bé nhỏ, yếu ớt hơn Trâu nhiều mà Trâu lại ngoan ngoãn nghe lời.
Hổ ta lấy làm lạ lắm, liền đến hỏi Trâu: “Này Trâu anh, sao anh to khỏe thế kia mà lại chịu khó làm việc cho con Người yếu ớt đó vậy? Chắc hẳn con Người phải có phép thuật gì ghê gớm lắm nhỉ?”
Trâu ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền lành đáp: “Không phải phép thuật gì đâu Hổ em ạ. Con Người có 'trí khôn' đó!”
Hổ nghe lạ tai quá, chưa bao giờ Hổ nghe đến thứ gọi là 'trí khôn'. Hổ ta tò mò lắm, liền nằng nặc đòi Trâu dẫn đi gặp bác Nông dân để xem 'trí khôn' là cái gì mà lại lợi hại đến thế.
Trâu bèn dẫn Hổ đến gặp bác Nông dân. Hổ hùng dũng hỏi bác: “Này con Người kia, ngươi có thứ gọi là 'trí khôn' à? Hãy cho ta xem nó đi!”
Bác Nông dân đang cày đất, thấy Hổ hỏi vậy thì mỉm cười trả lời: “À, trí khôn của ta để ở nhà mất rồi, ta chưa mang theo. Nhưng nếu Hổ muốn xem, ta sẽ về lấy cho Hổ xem nhé.”
Hổ ta sốt ruột, gật đầu lia lịa. Nhưng bác Nông dân lại tỏ vẻ lo lắng: “Nếu ta về nhà lấy trí khôn, sợ rằng Hổ lại ăn thịt mất Trâu của ta thì sao nhỉ?”
Hổ liền vỗ ngực cam đoan: “Không đâu, ta hứa là sẽ không ăn thịt Trâu đâu!”
Bác Nông dân vẫn còn nghĩ ngợi, rồi chợt nảy ra một ý: “À, vậy thì để an toàn, Hổ hãy chịu khó để ta buộc Hổ vào gốc cây này một lát nhé. Ta sẽ về lấy 'trí khôn' thật nhanh rồi quay lại ngay!”
Hổ ta ngây thơ đồng ý ngay. Thế là bác Nông dân liền dùng một sợi dây thật chắc, buộc Hổ vào một gốc cây lớn. Buộc xong, bác nói: “Hổ chờ ta nhé, ta đi lấy 'trí khôn' đây!” Rồi bác nhanh chóng chạy về nhà.
Một lúc sau, bác Nông dân quay lại, trên tay không cầm gì cả, chỉ có một cây gậy nhỏ. Bác lại gần Hổ, mỉm cười thật hiền và nói lớn: “Trí khôn của ta đây!”
Rồi bác giơ cây gậy lên, chỉ vào Hổ và nói lớn thêm lần nữa. Hổ ta thấy vậy, lại thấy mình bị trói chặt không cử động được, bỗng nhiên sợ hãi tột độ. Hổ ta hiểu ra rằng, 'trí khôn' không phải là một vật gì cụ thể, mà chính là sự thông minh, mưu mẹo và lòng dũng cảm của con Người.
Bác Nông dân thấy Hổ đã hiểu chuyện, liền tháo dây cho Hổ. Hổ ta một mạch ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào rừng sâu, từ đó trở đi, Hổ không bao giờ dám bén mảng đến gần con Người nữa. Hổ đã học được bài học về sự khôn ngoan rồi!
Con yêu của mẹ, câu chuyện này dạy chúng ta rằng sức mạnh thể chất đôi khi không bằng sự thông minh, lòng dũng cảm và khả năng suy nghĩ linh hoạt. Hãy luôn cố gắng học hỏi, suy nghĩ thật kỹ trước khi làm gì nhé con. Bây giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngon và mơ những giấc mơ đẹp nhé thiên thần bé nhỏ của mẹ!