Ngụ ngôn & Bài học

Thỏ và rùa

7 lượt nghe

Bấm Play để nghe mẹ ru bé ngủ nhé

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh tươi mát, có rất nhiều loài vật cùng chung sống, bé yêu ạ. Trong số đó, có một bạn Thỏ rất nhanh nhẹn, với đôi tai dài vểnh lên, lúc nào cũng nhảy nhót thoăn thoắt. Bạn Thỏ ta tự hào lắm vì mình chạy nhanh nhất rừng, và hay trêu chọc bạn Rùa chậm chạp, lưng mang chiếc mai cứng cáp.

Mỗi khi thấy Rùa lững thững đi qua, Thỏ lại huýt sáo, cười khúc khích: "Này Rùa ơi, cậu có đi cả ngày cũng không bằng tớ chạy một lát đâu! Chậm như cậu thì biết bao giờ mới tới nơi chứ?". Bạn Rùa chỉ mỉm cười hiền lành, không giận dỗi, vì bạn ấy hiểu rằng mỗi người có một điểm mạnh riêng.

Một hôm, nghe Thỏ trêu nhiều quá, bạn Rùa mới nhẹ nhàng nói: "Thỏ ơi, cậu nhanh thật đấy, nhưng liệu cậu có dám thi chạy với tớ không?". Thỏ nghe xong thì cười phá lên, ôm bụng lăn lộn: "Cậu nói gì cơ? Thi chạy với tớ á? Ha ha ha, đây là chuyện đùa buồn cười nhất tớ từng nghe đấy!".

Nhưng Rùa vẫn nghiêm túc nhìn Thỏ và đề nghị: "Chúng ta hãy cùng chạy một quãng đường dài, từ đây đến ngọn đồi phía xa kia xem ai đến trước nhé!". Cả khu rừng nghe tin đều xôn xao. Thỏ thấy Rùa kiên quyết quá, lại nghĩ mình chắc thắng nên gật đầu đồng ý ngay lập tức.

Ngày thi đấu đến rồi! Các bạn chim hót líu lo, các bạn sóc reo hò cổ vũ. Khi tiếng hiệu lệnh cất lên, Thỏ phóng vụt đi như một mũi tên, nhanh đến mức chỉ còn nhìn thấy một cái bóng trắng lướt qua các bụi cây. Thỏ đã bỏ xa Rùa một khoảng rất, rất xa rồi đó, con yêu.

Còn Rùa thì vẫn từ từ, từng bước một, không vội vàng, không hấp tấp. Bạn ấy biết mình chậm, nên chỉ cố gắng giữ vững nhịp độ, không ngừng nghỉ. Mỗi bước chân của Rùa đều đều và chắc chắn, cứ thế tiến về phía trước.

Chạy được một đoạn khá dài, Thỏ quay đầu nhìn lại, chẳng thấy bóng dáng Rùa đâu cả. Bạn Thỏ ta nghĩ bụng: "Ha ha, chắc Rùa còn đang lạch bạch ở mãi đằng kia. Mình thắng chắc rồi! Chạy nhanh thế này cũng mệt rồi, mình cứ nghỉ một chút dưới gốc cây to kia cho mát đã".

Nghĩ rồi, Thỏ ung dung nằm dài dưới bóng cây râm mát. Vì tin tưởng tuyệt đối vào tốc độ của mình, Thỏ đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giấc ngủ của Thỏ thật say nồng, quên cả cuộc đua đang diễn ra.

Trong khi đó, Rùa vẫn kiên trì tiến bước. Bạn ấy không nhìn ngang, không nhìn dọc, chỉ tập trung vào con đường phía trước. Dù mệt, nhưng Rùa không cho phép mình dừng lại. Bạn ấy cứ thế, chậm rãi nhưng đều đặn, bước qua chỗ Thỏ đang ngủ say sưa mà không hề biết.

Cuối cùng, sau một hành trình dài và kiên nhẫn, Rùa đã đến gần vạch đích. Các loài vật khác nhìn thấy Rùa đang về đích thì reo hò ầm ĩ. Tiếng hò reo đã đánh thức bạn Thỏ dậy.

Thỏ giật mình tỉnh giấc, nhìn về phía vạch đích thì ôi thôi! Bạn Rùa đã ở rất gần, chỉ còn vài bước chân nữa là chạm tới rồi! Thỏ hoảng hốt, vội vàng bật dậy, dùng hết sức bình sinh để chạy đuổi theo. Nhưng đã quá muộn rồi! Rùa đã vượt qua vạch đích trong tiếng reo hò vang dội của cả khu rừng. Bạn Rùa đã giành chiến thắng một cách xứng đáng.

Thỏ nhìn Rùa với ánh mắt hối lỗi. Bạn ấy đã học được một bài học quý giá về sự khiêm tốn và không được chủ quan. Từ đó về sau, Thỏ không còn kiêu ngạo nữa, và Rùa vẫn là người bạn hiền lành, đáng mến của tất cả mọi người.

Con yêu của mẹ, qua câu chuyện này, chúng ta thấy rằng dù Thỏ có nhanh nhẹn đến đâu, nhưng vì chủ quan và kiêu ngạo mà đã thua cuộc. Còn Rùa, tuy chậm chạp nhưng nhờ sự kiên trì, bền bỉ và không bao giờ bỏ cuộc, đã giành chiến thắng. Vậy nên, dù con có tài giỏi đến đâu, cũng đừng bao giờ kiêu ngạo và chủ quan nhé. Và hãy nhớ rằng, sự kiên trì, bền bỉ sẽ luôn dẫn con đến thành công, giống như bạn Rùa đã về đích vậy đó. Giờ thì bé yêu của mẹ hãy nhắm mắt lại và ngủ thật ngoan nhé. Mẹ yêu con rất nhiều!