Cổ tích Việt Nam

Sự tích cây lúa

8 lượt nghe

Ngủ ngoan nào con yêu của mẹ. Đêm nay, mẹ sẽ kể cho con nghe câu chuyện về sự tích cây lúa, về hạt gạo trắng ngần con ăn mỗi ngày nhé.

Ngày xửa ngày xưa, xưa thật là xưa, khi con người mới bắt đầu sinh sống trên mặt đất, cuộc sống còn vô cùng gian nan và vất vả. Người ta chưa biết cách trồng cây hay chăn nuôi, nên lúc nào cũng phải đi tìm kiếm thức ăn trong rừng sâu, trên núi cao. Đôi khi tìm được củ quả, nhưng cũng có lúc phải chịu đói mấy ngày liền. Cả làng ai cũng gầy gò, ốm yếu, tiếng khóc trẻ con vì đói cứ vang lên mỗi chiều.

Ông Trời trên cao thấy vậy, thương lắm. Ông bèn sai các vị thần ban tặng cho loài người một món quà vô cùng quý giá: đó là những hạt lúa. Ngày ấy, lúa không nhỏ bé như bây giờ đâu con. Mỗi hạt lúa to như một quả dưa hấu, căng tròn mọng nước, thơm lừng. Cứ mỗi buổi sáng, những hạt lúa vàng óng lại từ trên trời rơi xuống như mưa, lăn lông lốc khắp các triền đồi, thung lũng, chờ con người đến nhặt về.

Con người ai cũng ngạc nhiên và mừng rỡ khôn xiết khi thấy món quà kỳ diệu ấy. Không còn phải đi xa tìm kiếm, chỉ cần ra ngoài nhặt lúa về là có ngay thức ăn ngon. Cả làng vui vẻ, no ấm. Nhưng vì lúa nhiều quá, lại to và dễ kiếm, nên mọi người dần dần trở nên không biết quý trọng món quà mà Ông Trời đã ban tặng.

Có người mải vui chơi, chẳng buồn nhặt lúa mang về. Có người lại lấy lúa ra làm đồ chơi, lăn đi lăn lại trên mặt đất mà không biết rằng lúa cũng biết buồn đấy con. Thậm chí có người còn để lúa rơi vãi khắp nơi, không thu hái hết nên lúa cứ thế mọc hoang rồi thối rữa, phí phạm vô cùng.

Ông Trời và các hạt lúa thấy con người không biết trân trọng, không hiểu được giá trị của món quà, lúa buồn lắm. Lúa thầm nghĩ: "Nếu con người không biết quý trọng thì ta sẽ thu mình lại, trở nên bé nhỏ để con người phải bỏ công sức ra chăm sóc, vun trồng mới hiểu được giá trị của ta." Và thế là, lúa dần dần thu mình lại, bé tí tẹo, không còn rơi từ trên trời xuống nữa.

Từ đó, lúa không còn to lớn và dễ kiếm như xưa. Con người lại rơi vào cảnh đói kém, vất vả như lúc ban đầu. Mọi người đều hối hận vì đã không biết trân trọng món quà quý giá của Ông Trời. Nhưng rồi, trong lúc mọi người đang tuyệt vọng, có một bà lão hiền từ, lúc nào cũng yêu thương và chăm sóc cây cỏ, đã tình cờ thấy những hạt lúa nhỏ xíu nằm lăn lóc dưới đất.

Bà nhặt lên, gieo vào mảnh đất nhỏ trước nhà, tưới nước và chăm sóc mỗi ngày với tất cả tình yêu thương. Kỳ diệu thay, những hạt lúa bé nhỏ đó mọc thành cây, rồi ra bông, trĩu nặng những hạt lúa vàng óng ả. Bà lão vui mừng khôn xiết, mang lúa về xay giã thành gạo, nấu những bữa cơm thơm lừng, ấm áp rồi chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người.

Từ đó, con người học được cách gieo hạt, chăm sóc, vun trồng cây lúa. Dù phải đổ mồ hôi công sức, nhưng bù lại, họ có những bữa cơm thơm ngon, ấm áp. Mọi người hiểu rằng, món quà quý giá phải được trân trọng và giữ gìn bằng cả tấm lòng, bằng sự chăm chỉ và yêu thương. Và từ đó, cây lúa đã trở thành người bạn thân thiết, nuôi sống con người cho đến tận bây giờ đấy con.

Con thấy không, câu chuyện dạy chúng ta rằng mọi thứ tốt đẹp đều cần được trân trọng và vun đắp bằng tình yêu thương cùng sự chăm chỉ. Hạt gạo con ăn mỗi ngày là thành quả của bao nhiêu công sức, nên chúng mình phải biết ơn và không được lãng phí nhé. Giờ thì ngủ thật ngoan, mơ những giấc mơ đẹp về cánh đồng lúa vàng óng ả nào, con yêu!