Cổ tích Việt Nam

Mỵ Châu Trọng Thủy

8 lượt nghe

Bấm Play để nghe mẹ ru bé ngủ nhé

Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất tươi đẹp tên là Âu Lạc, có vị vua An Dương Vương rất tài giỏi và nhân từ. Vua đã xây dựng một tòa thành lớn, kiên cố tên là Cổ Loa, bảo vệ cả vương quốc. Vua còn có một chiếc nỏ thần Liên Châu, được thần Kim Quy ban tặng, bắn một phát mà hạ hàng trăm quân địch. Nhờ có nỏ thần và thành Cổ Loa vững chắc, Âu Lạc luôn được bình yên.

Vua An Dương Vương có một cô con gái xinh đẹp tuyệt trần, tên là Mỵ Châu. Nàng có tấm lòng hiền hậu, trong sáng như ánh trăng rằm, được mọi người yêu quý vô cùng.

Ở phương Bắc, có một vị vua tên là Triệu Đà, luôn muốn xâm chiếm Âu Lạc. Nhưng mỗi lần Triệu Đà mang quân đến, lại bị nỏ thần đánh bại. Triệu Đà liền nghĩ ra một kế sách. Ông sai con trai mình là Trọng Thủy sang Âu Lạc, giả vờ xin cầu hôn công chúa Mỵ Châu.

Trọng Thủy là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Khi gặp Mỵ Châu, chàng đã bị vẻ đẹp và tấm lòng nhân hậu của nàng làm cho rung động. Mỵ Châu cũng rất yêu mến Trọng Thủy. Hai người làm đám cưới, và tình yêu của họ thật nồng nàn.

Nhưng Trọng Thủy vẫn không quên nhiệm vụ mà cha giao. Một hôm, chàng nhẹ nhàng hỏi Mỵ Châu về bí mật của nỏ thần. Mỵ Châu, vì quá yêu thương và tin tưởng chồng, đã ngây thơ kể cho Trọng Thủy nghe rằng nỏ thần có một chiếc lẫy đặc biệt, tạo nên sức mạnh vô địch của nó.

Đêm đó, Trọng Thủy đã lặng lẽ đánh tráo chiếc lẫy thần bằng một chiếc lẫy thường. Sau khi làm xong việc, chàng nói với Mỵ Châu rằng phải về thăm cha một thời gian. Trước khi đi, Trọng Thủy còn dặn Mỵ Châu rằng nếu có chuyện gì xảy ra, nàng hãy rắc lông ngỗng dọc đường để chàng có thể tìm theo.

Không lâu sau, Triệu Đà lại mang quân sang đánh Âu Lạc. Lần này, vua An Dương Vương tự tin cầm nỏ thần ra trận, nhưng lạ thay, nỏ không còn linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà tiến vào thành Cổ Loa. Vua An Dương Vương và Mỵ Châu đành phải rời bỏ thành, chạy về phía biển.

Trên đường chạy trốn, Mỵ Châu nhớ lời Trọng Thủy dặn, liền rắc lông ngỗng trắng xóa. Vua An Dương Vương vô cùng đau xót. Khi đến bờ biển, không còn đường chạy, Thần Kim Quy hiện lên, chỉ ra kẻ thù đang ở ngay sau. Vua An Dương Vương nhìn những chiếc lông ngỗng và chợt hiểu ra tất cả. Nỗi đau và sự thất vọng bao trùm. Mỵ Châu, với tấm lòng trong sáng nhưng số phận bi thương, nguyện hóa thành ngọc trai, để minh chứng cho tình yêu và sự ngây thơ của nàng.

Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến bờ biển, nhưng chỉ thấy Mỵ Châu đã không còn ở đó nữa. Chàng vô cùng hối hận và đau khổ tột cùng. Chàng nhận ra rằng vì lòng hiếu với cha, chàng đã vô tình gây ra bi kịch cho người mình yêu và cho cả vương quốc. Trọng Thủy ôm nỗi đau và sự day dứt khôn nguôi, chàng tìm đến cái giếng nơi Mỵ Châu thường soi bóng, và ngày ngày nhìn xuống đó, mong mỏi thấy được hình bóng nàng. Nước mắt chàng hòa cùng sự trong sáng của Mỵ Châu dưới giếng sâu, biến thành những viên ngọc trai lấp lánh, trong veo.

Con yêu của mẹ, câu chuyện Mỵ Châu Trọng Thủy dạy chúng ta rằng sự tin tưởng là vô cùng quý giá, nhưng chúng ta cũng cần phải thật cẩn trọng để bảo vệ những điều quan trọng. Và một khi đã làm điều gì sai trái, dù là vô tình hay hữu ý, nỗi ân hận có thể theo ta mãi mãi. Hãy luôn biết yêu thương và trung thực với mọi người con nhé. Giờ thì nhắm mắt lại, ngủ thật ngoan và mơ những giấc mơ đẹp con nhé!